Làm dị nhân trên biếng nhác chót vót Ngại bươn chải, cả mắc màn cũng ngại Ôi tuổi thơ u ơ! Ôi tuổi thơ đờm dãi! Cơm tẻ và mây trắng đã thương tôi Thế mà lớn lên đem văn vẻ dộ người Chữ nghĩa gườm gườm như thời trang hầm hố Triết học mọt nghiến vào thớ gỗ Thơ gieo vần kèn kẹt thế kia ư? Bàng hoàng hoa cùng hồn phách đứ đừ Tim kim loại óc nhóc con như quỷ Giá bóng đèn ngoài hiên biến thành quả thị Thì hoạ may thơ đón được tuổi thơ về
Với cát bỏng Nắng rầng rậc một sắc vàng quát thét Con còng chạy như điên băng qua cát ngạt Rất muốn ngọt ngào mà biển phải đành lòng mặn chát Ta một nỗi niềm, biển một nỗi niềm, cát cũng một.
Uống nước chè tươi Nắng chóa há ra ngoạm vào khuôn cửa Tia nắng nêm chặt cứng cả trưa hè Không cựa quậy trùm lên không động cựa Quấn thít nhiều vòng dai dẳng tiếng ve Bát sứ mở rộng nghén tiếng ngân Nước chè vàng lịm đã lần khần Rồi vàng như sống vàng như chết Đánh đổi khôn ngoan lấy dại đần Tươi roi rói bao nhiêu điều chưa biết tuồng như nước chè khuyên van nắng nôi thành thử nắng mềm đi như cầm được Đêm trải ra sân ngồi uống giữa trời Cây cối vươn gốc rễ vô tình Tiêu hóa dùm ta nhiều tủi cực giật thột tưởng có ai trong bát Hóa ra là bóng quả ở trên cây Tiếng ve giờ buông thả những hương hoa Gió hồi tỉnh ướp thơm vào ý nghĩ, Trong tâm thuật chết rất nhiều ma quỷ Chẳng việc gì ta lại phải chết theo.
Cát giữa trưa trút áo quần trắng toát Trước mặt sau lưng cát nóng róng riết Cát gay gắt bảo rằng ta là cát Còn cái bóng dưới chân là nắng lép Thế cũng được, thế cũng là rất được Cát trắng đăm đăm đẹp đến ngược ngạo Một cái đẹp khó bề bắt chước Bãi cát nóng gào lên, từng hạt cát lại nín câm lạnh buốt! Biển chợt rùng mình, sóng lo lắng thắc thỏm thế ra quạ nhìn lâu cũng lạnh Cát nằm sõng soài như bị đánh Nắng dang thẳng căng quất rất mạnh Một tự ti bừng ra rùng rợn Cát ai oán nhìn ra mà đau đớn Nắng quất nắng quật ư? Cũng chưa gớm ghê Bằng ánh mắt ta sao lại mọc những tia nhìn như gai nhọn!.
Thơ nhớ tuổi thơ Tuổi thơ khói bếp, tuổi thơ tường vôi Kẹo bột hoan hỉ hoa mười giờ mở hội Rồi những ngân nga chui vào ngẫm nghĩ Kẹo bột hòng quy nạp những tường vôi! Thôi thế là chuồn chuồn ớt đi đời Phân hóa học bón gốc cây duy lý Thơ ấm ức cái nỗi niềm kỹ trị Trứng có thể vuông gà có thể tròn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét