Người đưa ô - Người mà ta yêu nhất! Là người mà ta yêu nhất. Có thể không phải là nguồn cơn, cũng chẳng phải là tình cuối, cũng chẳng phải mối tình kéo dài nhiều năm trời hoặc chỉ chút thoáng qua. Đôi khi chỉ là 1 ánh mắt vô tình chợt gặp, ta tưởng như mình mãi thuộc về người đó. Gọi người này là người đưa ô vì có thể đối với ta, người này là cả thảy. Nhưng với người ấy ta chỉ giống như bến đỗ vô tình ghé vào, rồi lại "vô tình" bước đi. Như đột nhiên gặp ta trong cơn mưa, họ chỉ đưa cho ta chiếc ô, như một cốc cà phê trong ngày đông lạnh giá, rét mướt và nóng bỏng trong thoáng chốc, và sẽ nguội lạnh dần... Người đi cùng dưới cơn mưa - Người mà yêu ta nhất. Khác với người đưa ô, họ là người tình ta nhất, là người mà yêu ta hơn yêu bản thân mình. Là người dang tay hứng hết những giọt mưa, là người giữ cho ta sát trùng với những lo toan trong cuộc sống. Là người biết rõ ta thích gì, ta cần gì, yêu chiều ta một cách hoàn hảo, không điều kiện. Là người mà đôi lúc ta mong có một phép màu để điều ước "sẽ yêu người ấy" trở nên sự thực. Sự quan tâm, thật tâm của người ấy khiến ta không thể dứt bước ra đi. Và chính điều đó khiến trong tâm ta mang trọn một "món nợ". Ta nợ người ấy rất nhiều... Ai cũng gặp 2 người đó trong đời. Người may mắn thì sẽ gặp cả hai đến cùng một lúc, trong một con người. Nhưng người thống khổ, bởi vẫn cùng lúc, nhưng hai người đó đến với ta lại là hai con người khác nhau. Tình yêu bắt ta phải chọn lựa. Nó vô tình biến thành 1 trò chơi. Người chơi có thể sẽ tìm cho mình 1 lựa chọn đúng đắn, nhưng rồi có người phải chịu đau đớn bởi sự chọn lựa của chính mình. |
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
Người đưa ô và người đi cùng thêm vào dưới mưa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét