Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Nhạc Trịnh và tôi



Phương Dung "... Yêu và tha. Dung thứ và yêu ..." - Trịnh Công Sơn. Trịnh đi xa mãi mãi, tình của ông với đời và của tình nhân Trịnh vẫn còn đó... Tôi đến với nhạc Trịnh rất tình cờ - từ cái ngày quen anh, người đã mang đến cho tôi niềm tin vào cuộc sống. Có lẽ đó cũng là cái duyên, một món quà mà thượng đế ưu ái với một cô nhóc suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào sách vở như tôi lại bị "cuốn" vào những ngôn từ đầy "hấp lực" ấy. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không, để gió cuốn đi, để gió cuốn đi". Lần trước tiên khi nghe bài này tôi đã khóc nức nở không biết ai là tác giả mà lại viết được những ca từ mộc mạc, triết lý mang đậm tính nhân văn và rất thanh cao đến nỗi làm trái tim tôi tưởng chừng nghẹt thở. Trong cuộc sống đời thường với bề bộn lo liệu thì "tấm lòng" ấy như một thứ gì đó xa xỉ được, mang ra đong đếm. Mấy ai trong dòng người xô bồ ấy mang đươc tấm lòng đối đãi với thế cuộc này. Không phải tôi không muốn bước ra khỏi cái vỏ của mình, có điều tôi sợ - sợ lắm những "tấm lòng" bởi mình đã thấy quá nhiều! Là những người trẻ và cũng mới bắt gặp được nhạc của ông khoảng 3 năm nay, như thế cũng đủ để giúp tôi bước ra ngoài thế giới. Trước đây, khi lòng tin bị tổn thương tôi lại lao đầu vào sách vở, những lúc stress lại lang thang những tiệm sách cũ với hy vọng tìm được cái gì đó tuy cũ nhưng ít ra nó còn ấm áp và an toàn hơn những thứ phù phiếm mà trần thế mang ra hứa hẹn. Giờ đây, những lúc tuyệt vọng nhất tôi lại tìm đến Trịnh, một mình lang thang với mp3 hay chọn một vài địa điểm quen thuộc với những nhạc điệu thân quen: Xin chờ những bình minh Đời sao im vắng Như đồng lúa gặt xong Như rừng núi bỏ hoang Người về xây bóng mình Giữa tường trắng lặng câm… Nhạc Trịnh tuy buồn nhưng luôn mang trong đó sự bình yên, mạnh mẽ. Chính Trịnh đã dạy cho tôi cách vươn lên bỏ qua những lo liệu đời thường. Phải dìm rằng ông đã cứu rỗi tâm hồn tôi bằng những ngôn từ ấy, những lúc mỏi mệt, yếu đuối nhất tôi lại tìm đến nó để cân bằng cuộc sống. Mỗi lần nghe là một lần cảm nhận về sắc màu cuộc sống khác nhau, Trịnh dạy cho tôi cách sống nhẹ nhàng không vội vã, biết yêu bản thân hơn. Và như thế tôi sống vui từng ngày Và như thế tôi đến trong cuộc đời Đã yêu cuộc thế này bằng trái tim của tôi… "Yêu người và yêu đời" những xúc cảm tưởng nghe đâu đã chết lặng từ lâu bỗng ùa về, tôi mở rộng lòng mình đón lấy, không còn sợ cái cảm giác bị người khác làm tổn thương nữa. Nhìn đời bằng con mắt bao dung hơn, biết cảm ơn những người đã làm mình đau bởi không có họ thì cuộc sống của mình vô vị làm sao. Tôi đã học được cách mỉm cười khi bị bỏ rơi giữa dòng người, dòng đời xuôi ngược. Bóng gió tôi ngồi tôi tìm giấc mơ, xa xôi tôi ngồi tôi tìm lại tôi Khi bước chân rời xa vòng tay bác mẹ, tự nhủ lòng không được cái quyền cho phép bản thân mình rơi lệ vì những thứ không đâu. Cuộc sống cứ thế cuốn tôi trôi theo vòng xoáy của nó, đôi lúc tưởng chừng mình vô cảm trước sóng gió thế cục và lúc đó anh đã mang Trịnh đến bên tôi. Mẹ không muốn tôi theo sự nghiệp văn thơ, bởi sự đa cảm vừa là món quà cuộc sống ban tặng cho con cũng là cái sẽ lấy đi của con nhiều thứ, mà đúng thật. Nghe lời mẹ, tôi khép lại tất vào quá cố không giữ lại bất cứ thứ gì dù rằng mình đã một thời vin vào nó mà sống trong nước mắt suốt những năm tháng ấu thơ. Khi gặp được Trịnh, tôi hiểu rằng, dù đã cố chôn chặt vào một nơi nào đó trong trái tim mình thì những cái đã tồn tại nó là một phần cuộc sống và làm nên tôi bây chừ. Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người Còn thế cục ta cứ vui Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai… thế cục ngắn ngủi làm sao "Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Bữa qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hò hẹn bữa nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước" (TCS). Vâng "thế cục đó có bao lâu mà hửng hờ" mỗi người là một thực thể tồn tại trong cộng đồng hãy sống thật tốt để thương và được yêu thương đừng vội quay lưng khi những thương yêu vẫn còn đó Rồi một lần kia hành lí đi xa Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà Lòng thật bình yên mà sao buồn thế Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ… Âu cũng là cái duyên, nhờ có "anh" mà tôi biết đến Trịnh và đắm chìm trong ngôn ngữ "phù thủy" ấy. Dạo này mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi vậy, cô bạn nhỏ nói rằng "tụi mình đã sống tốt, cái gì cũng có số của nó cả nhưng 'đắc tâm ắt thắng số' ". Dù không biết đúng hay không nữa nhưng tôi và bạn ấy luôn hứa với nhau sẽ sống tốt như thể ngày hôm nay là ngày cuối mình còn tồn tại vậy. Tôi vẫn sống bằng cả thảy trái tim, lý trí và sức trẻ, sống vì những người mình yêu thương... Thời gian qua có quá nhiều khó khăn và buồn chán bao vây, nghĩ về dĩ vãng, về những khoảng thời kì tươi đẹp nhất làm động lực bước tới nhưng không ai mãi sống với kí vãng được, hạnh phúc chỉ có khi ta vun đắp ở hiện tại, còn ngày mai như thế nào thì hãy để thời kì trả lời. Đôi khi nghe lời Trịnh dạy tôi không hiểu và có đôi lần hỏi anh nhưng câu trả lời nhận được: "Em hãy nghe theo cách của riêng mình, Trịnh chỉ để nghe không nên hỏi". Cũng có lúc ngán ngẩm với cuộc sống này tôi lại nghêu ngao vài câu: Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng Đừng vô vọng em ơi đừng tuyệt vọng Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh… Dù sao đi nữa tôi cũng luôn hàm ân cuộc sống này, nó cho tôi dịp được trải nghiệm và cống hiến. Tôi đã đặt niềm tin vào vài người nhưng rồi khi niềm tin ấy vỡ vụn gần như cuộc sống của tôi cũng tan theo nó. Những lúc như vậy tôi và Trịnh lại gặp nhau (vô tình hay cố ý), tôi học được từ ông những điều giản đơn nhất: cuộc thế của mình là do bản thân mình định đoạt và quyết định nó, người khác có thể cho ta vật chất nhưng chỉ là phù du cái đó không mang lại cảm giác hạnh phúc mà chỉ là gánh nặng, cái gì do chính mình làm ra mình có thể tự hào hét to trong niềm sung sướng cho cả thế giới biết. Hãy giữ lại niềm tin đó để tin vào bản thân, tin vào những gì mình làm mặc cho thiên hạ nói gì bởi lẽ mình không thể làm gì để đổi thay được suy nghĩ của họ cả. Tôi không biết đôi lúc mình vin vào Trịnh để bước tiếp thì Trịnh vin vào cái gì mà ông lại điềm nhiên và lạc quan vào cuộc sống như vậy? Tôi chỉ ước giá mà mình biết Trịnh sớm hơn nhỉ, tôi sẽ không khép vội những xúc cảm ấy để giờ đây khi bắt đầu lại thật khó sao. Ông đã đi xa nhưng những gì ông để lại cho đời vẫn còn đó trong lòng mỗi nhân tình Trịnh một "tấm lòng"... Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ Tôi là ai mà còn thế gian thế Tôi là ai, là ai, là ai ? Mà yêu quá đời này… Tôi nợ anh, nợ đời một lời cảm ơn, chính ái tình, sự giản dị và một tấm lòng bao dung từ trái tim ông mà tôi đã biết yêu cuộc sống, cảm nhận cuộc sống sâu lắng và biết vị tha với đời, trân trọng, nâng niu những gì mình đã có... Dành tặng cho anh những gì tốt đẹp nhất, một nơi nào đó anh hãy nhớ lấy lời Trịnh "ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau". Vài nét về tác giả: Bài đã đăng: Tháng 6 về , Ngày bình yên , Em và những yêu thương .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét